.::Welcome to [P]i[G]_[W]o[R]l[D]::.

Welkum to [P][W]-4rum!
 
IndexIndex  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Mưa sao băng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
†¯_-§¡ñ-_¯†
Nhân viên suất sắc
Nhân viên suất sắc
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 58
Age : 21
đến từ chuồng heo nào : bụng má tớ
nghề ngiệp nà chi : kon kủa má tớ
Registration date : 03/11/2008

Bài gửiTiêu đề: Mưa sao băng   Tue Jan 20, 2009 12:49 am

18 năm trước vào một buổi chiều thứ bảy:

Đó là lần đầu tiên tôi gặp MiMi. Khi đó mẹ ôm chặt tôi vào lòng và nói:" Con trai ngoan từ nay MiMi sẽ làm em gái của con, sau này con phải chăm sóc cho em nhé ". Tôi nhìn đứa con gái đứng trước mặt mình, khuôn mặt trắng hồng bụ bẫm, hai má phúng phính với đôi mắt mở to tròn xoe nhìn tôi, còn cười với vẻ thật ngốc nghếch làm tôi cảm thấy xốn con mắt. Thoắt một cái tôi lao lên phía trước nhằm má nó véo một cái thật đau. Mẹ và cô Duy đều giật mình kinh hãi. Con bé ré lên một tiếng rồi oà khóc. Tôi thấy đắc chí vô cùng nào ngờ mẹ tôi nổi trận lôi đình, đánh tôi một trận lằn cả mông. Đó cũng là trận đầu tiên mẹ đánh tôi đau như thế. Từ đó trở đi tôi tự lập một lời thề sắt đá là đời này kiếp này sẽ coi MiMi như kẻ thù không đội trởi chung.


16 năm trước vào một ngày chủ nhật:

Tin xấu ập đến, chú Duy-bố của MiMi, người bạn tốt nhất của ba mẹ tôi đã bất ngờ gặp tai nạn hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Khi đó một đứa trẻ như MiMi vẫn không hiểu đã có chuyện gì xảy ra, thấy mẹ nó khóc nó cũng khóc theo, hai mắt sũng nước trông rất đáng thương. Với một thằng bé lớn hơn MiMi 3 tháng tuổi, tôi tự cho mình hiểu biết mọi chuyện, hiểu được thế nào là cái chết.
Kéo vạt áo lau khuôn mặt nhớp nháp đầy nước mắt nước mũi của MiMi, tôi đưa MiMi đi chơi đu quay. Mãi đến khi trời đầy sao, đột nhiên MiMi kéo tay tôi chỉ về phía một ngôi sao băng đang vụt sáng lao về phía cuối chân trời rồi vụt tắt,nói:" Kia là bố phải không? ".Tôi bực mình gắt khẽ:" Nói linh tinh! ". Tối hôm đó mẹ tôi được một phen hoảng hốt, cho rằng chúng tôi đã bị lạc đường, khi nhìn thấy tôi và MiMi trở về, mẹ oà khóc chạy đến ôm chặt chúng tôi vào lòng. Lại khóc. Đúng là con gái. Tôi chẳng bao giờ khóc.


6 năm trước vào một buổi thứ ba:

MiMi được bầu làm lớp trưởng. Nhìn MiMi đại diện lớp đứng lên phát biểu, cái miệng chúm chím không ngừng hoạt động tôi tức nổ con mắt. Trong long tôi thầm lên kế hoạch… Sau khi hết giờ học, nhân lúc không ai để ý, tôi chạy đến bãi gửi xe tháo van xe đạp của MiMi, cho xì hết hơi rồi đắc thắng trở về lớp học. Dù sao nhìn thấy bộ mặt khốn khổ của MiMi lúc đó cũng làm tôi mãn nguyện phần nào.
Tan học, khi chúng tôi cùng nhau đi đến bãi gửi xe, đột nhiên bị một thằng con trai chặn lại trước mặt. Tất nhiên mục tiêu của hắn là MiMi chứ không phải tôi. ” Nghe nói bạn mới lên chức lớp trưởng,chúc mừng bạn! ”. Hắn ta nhìn MiMi với vẻ nịnh nọt đáng ghét. ” MiMi có đi nhanh lên không nào? ”. Tôi bực mình gắt lên. Tên con trai trơ tráo kia có vẻ không để ý gì đến những lời tôi nói:” MiMi thực ra mình luôn muốn nói với bạn một điều,mình rất thích bạn. Thật đó. Bạn là người con gái duy nhất trong lòng mình ”. Lúc này tôi không thể chịu đựng được nữa, liền xông lên phía trước chỉ vào mặt tên đó không tiếc lời mắng nhiếc: ” Mày có thôi ngay không hả? Cái gì mà MiMi là duy nhất của mày. Vớ vẩn. Nghe mà chỉ thấy buồn nôn”. Tên con trai kia hơi sững lại. Hắn ta giương mắt nhìn tôi thách thức ” Thế mày là cái gì của cô áy,mày có quyền gì mà xía vào chuyện của MiMi? ”.
“Tao là …anh trai của MiMi”, tôi gườm mắt nhìn lại hắn không quên xổ thêm một tràng dọa dẫm trước khi bước đi. Sau cơn hổn loạn ấy, tôi đạp xe đưa MiMi về nhà. MiMi ngồi ở phía sau ôm chặt lấy hông tôi thỏ thẻ: “Nhưng em có phải là em gái của anh đâu?”. Tôi gạt phắt tay MiMi ra một cách thô bạo rồi nói với giọng bực bội: Không là anh thì còn ôm người ta làm gì? Bỏ tay ra! MiMi giận dỗi bỏ xuống xe, hai mắt đỏ hoe không nói gì, lẳng lặng một mình đi bộ trở về nhà. Không ngồi thì thôi, càng khỏe! Con gái thật là rắc rối.


3 năm trước vào một ngày thứ tư:

Hôm nay sau khi tan học, tôi vội đến bãi gửi xe. Thật kỳ lạ, hai bánh xe của tôi đã bị ai đó làm xì hết hơi từ độ nào. Kẻ nào dám to gan làm chuyện này trong ngày sinh nhật của tôi cơ chứ. Tôi nắm tay giận dử nhìn khắp xung quanh:”Lên xe em này,anh đèo em nhé!”. MiMi từ đâu đi xe tới nhường tay lái cho tôi.
Trên đường đi tôi vẫn lầm lì không nói một lời, MiMi ngược lại làm như không biết chuyện gì, khẽ kéo tay áo tôi ”Nghe nói tối nay có mưa sao băng. Anh có thể đưa em đi xem được không?”. Tôi liền gạt phắt:”Thần kinh à, về muộn là bố mẹ lại mắng cho đấy!”. Nhưng MiMi có vẻ như rất kiên quyết, hai mắt ngấn nước nhìn tôi như cầu khẩn, lại khóc! Từ bé đến giờ nó đều luôn gây phiền phức. Đi thì đi vậy. Trong lòng tôi thầm oán hận MiMi. Và khi có một ngôi sao băng đột nhiên xuất hiện lao vút về phía chân trời, MiMi chợt nhìn tôi rồi bật khóc:”Kia là bố phải không?”. Lần đầu tiên tôi thấy MiMi khóc nhiều đến thế, nước mắt em chảy ướt nhòa khuôn mặt xinh xắn, trông thật đáng thương. Lần đầu tiên tôi thấy trái tim mình rung lên những cảm xúc đặc biệt, nhìn MiMi lòng tôi thắt lại, tôi hiểu rằng MiMi cần có tôi che chở biết chừng nào.
Khi trở về MiMi lại vòng tay ôm chặt lấy hông tôi. Nhưng lần này tôi không phũ phàng gạt tay MiMi ra như trước, mà chỉ nhẹ nhàng nói khẽ:”Ôm chặt vảo không ngã”. Tôi lao xe đạp nhanh về phía trước, MiMi ngồi phía sau, khuôn mặt rạng rỡ, ôm tôi rất chặt. Thực ra cảm giác đó dễ chịu biết chừng nào. Tôi thầm mong quãng đướng có thể xa hơn nữa…


Một năm trước vào một ngày thứ năm:

Hôm nay khi cùng lũ bạn đánh bóng chuyền chợt có một đứa bạn cùng lớp chạy đến òa khóc với tôi:”MiMi bị xe đâm trên đường”. Tôi như kẻ mất trí chạy thục mạng ra đường. MiMi vẫn nằm mê man bất tỉnh, người bê bết máu. Tôi vội ôm chặt lấy MiMi bế em chạy vào bênh viện. Lúc này tôi mới nhận ra MiMi lớn thật rồi, cảm giác lần đầu tiên chạm vào da thịt MiMi làm trái tim tôi rung lên những cảm xúc thật kỳ lạ.
MiMi nằm trên giường bệnh, khuôn mặt trắng bệch vì mất máu. Đôi mắt to tròn nhắm chặt. Bác sĩ không biết khi nào MiMi sẽ tỉnh lại. Tôi đi tìm một đĩa nhạc của F4, đặt bên cạnh giường em rồi bật to bài hát” Mưa Sao Băng”. Từng câu hát như những lời tâm sự ngọt ngào làm trái tim tôi thắt lại:”Anh sẽ cùng em đi ngắm sao băng rơi xuống trái đất này, để những giọt nước mắt của em có thể rơi trên vai anh…”


Vào một buổi chiều thứ 6 tám tháng trước đây:

Cuối cùng MiMi đã tỉnh lại thậm chí còn có vẻ rất tỉnh táo. Lời đầu tiên em nói là:”Anh có thể đưa em đi xem mưa sao băng được không?”. Rồi MiMi lại nói :” Có biết vì sao em lại muốn ngắm mưa sao băng không?”, tôi lắc đầu.”Bởi vì đã có hai người đưa em đi xem sao băng. Một người là bố em và một người là anh. Bố em đã rời xa em ra đi và em cũng sẽ phải rời xa anh…” Traí tim tôi thắt lại. Một nỗi sợ hãi mơ hồ tràn ngập trong lòng tôi. Đôi mắt em vần mơ màng ”Sao băng đẹp nhất khi nó vụt sáng trong chốc lát, để lại những dấu ấn vĩnh hằng trong ký ức mỗi con người…”. Tôi không dám nghe tiếp nữa, liền bật to bải hát mưa sao băng, ôm chặt MiMi vào lòng, cùng F4 hát cho em nghe:” Anh sẽ cùng em đi ngắm sao băng rơi xuống trái đất này,để những giọt nước mắt của em có thể rơi trên vai anh…”
Sáng sớm hôm sau MiMi đã rời bỏ tôi ra đi. Trước khi em nhắm mắt, tôi nhẹ nhàng hôn lên môi em nụ hôn đầu đời. Em khẽ mỉm cười hạnh phúc. Cô Duy khóc, mẹ cũng khóc, bố thì không nói gì lẳng lặng ra ngoài. Tôi đã nói rồi, tôi không khóc!
Hôm nay khi nghe tin thời tiết trên đài có mưa sao băng, tôi lặng lẽ một mình đến nơi chúng tôi thường đến. Những lời MiMi nói như vẫn còn vang vọng đau đây:”Sau này anh không được đánh nhau với người khác, cũng đừng tháo van xe của em nữa nhé! Mà anh có biết không? Lốp xe của anh bị xì lốp lần trước là do em đấy. Bởi vì em muốn anh đèo em đi ngắm mưa sao băng…”, tôi còn nghe thấy tiếng cười giòn giã của em nữa.

Cuối cùng tôi đã khóc.

Và khi trên bầu trời xuất hiện ngôi sao băng đầu tiên đang lao vút về phía chân trời, trong lòng tôi thầm hỏi:” Là em đó phải không MiMi?”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
jolie
Tổng giám đốc
Tổng giám đốc
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 50
Age : 22
đến từ chuồng heo nào : 8a1
Registration date : 30/10/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Mưa sao băng   Thu Jan 22, 2009 6:11 am

triện xúc động wá 42 , mà sao mưa sao băng lại đến nh` dữ vậy? mình 1 lần xem cũng ko dc 47

_________________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Mưa sao băng
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
.::Welcome to [P]i[G]_[W]o[R]l[D]::. :: Truyện :: Truyện sưu tầm-
Chuyển đến